.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Chỉ có trái tim mới hiểu (Phần 2)
Xuất bản: 13:51, Thứ Ba, 23/09/2014
.
.

Đang loanh quanh chọn quà sinh nhật cho Vũ, bất chợt Miên đã nhìn thấy anh trong quán cafe bên kia đường. Ngồi đối diện anh là cô gái có mái tóc màu nâu, cô gái đó không ai khác chính là Ly. Ở một góc không xa Miên thấy Ly nắm lấy tay Vũ, nói với anh điều gì đó. Ly khóc…Miên quay đi cô không muốn nhìn nữa, cô sợ phải nhìn thấy vẻ mặt Vũ lúc này, sợ Vũ sẽ dao động vì sự xuất hiện của Ly.


Bởi vì từng nhìn thấy tất cả đau khổ của Vũ nên Miên không đủ tự tin, trong Miên có một nỗi bất an. Người yêu cũ như một hình xăm vậy, nó sẽ tồn tại mãi mãi cho dù có cố xóa vẫn để lại một vết sẹo lớn. Trong đầu cứ quẩn quanh những hình ảnh của hiện tại và quá khứ, Miên bước từng bước chân vô định, cứ đi mà không biết sẽ đi đâu. Đến khi đôi chân không thể bước nổi nữa Miên ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, chợt nhận ra mình đã đi một đoạn đường khá dài. Nhớ đến cuộc hẹn với Vũ, cô lục tìm điện thoài trong túi xách, 16 cuộc gọi nhỡ và 3 tin nhắn từ số của anh. Miên không đọc tin nhắn mà bấm số gọi lại, bên kia điện thoại giọng anh có vẻ đang bực mình:

 
Chỉ có trái tim mới hiểu (Phần 2)
Chỉ có trái tim mới hiểu (Phần 2)


-    Em bận không đi được thì gọi nói anh một tiếng chứ ? Nãy giờ anh gọi mãi sao em không nghe máy?


-    Em đi mua vài thứ mãi chọn không để ý thời gian, điện thoại để trong túi xách nên em không biết.
Im lặng một lúc Vũ mới lên tiếng:


-    Giờ em ở đâu? Về nhà chưa?


-    Công viên gần nhà anh, anh đến đón em nhé!


-    Em tự đi được thì phải tự về đi chứ, anh bận rồi.


Miên chưa kịp nói gì thì Vũ đã ngắt máy, khi cô đang lầm bầm mắng anh nhỏ mọn, lạnh lùng thì điện thoại báo có tin nhắn: “Ngồi yên đó đợi anh”.


Nếu anh bảo đợi chắc chắn cô sẽ không đi đâu mà ở đó đợi anh, nhưng nếu một ngày lạc mất nhau giữa dòng đời bề bộn liệu anh có dừng lại tìm cô?  Nếu đôi tay cô không đủ sức, để vuột mất tay anh, anh có giữ lại không hay cũng buông như chưa từng chạm?


Dẫu biết rằng tình cảm là không thể so sánh, đến trước hay đến sau, thời gian ở bên nhau ngắn hay dài đều không quan trọng nhưng trong lòng Miên vẫn tồn tại một sự hoang mang. Dù biết rõ hạnh phúc nằm ngay trước mắt nhưng lại hoài nghi liệu nó có thuộc về mình? Đôi khi còn cảm thấy ngờ vực cả tình cảm mà Vũ dành cho cô.

Chỉ có trái tim mới hiểu (Phần 2)
Chỉ có trái tim mới hiểu (Phần 2)


Vũ đã đến từ lúc nào, anh đừng cạnh mà Miên chẳng hề hay biết.


-    Em làm sao đấy? Có chuyện gì sao?


-    Em đói lắm, mình đi ăn được không?


Nhìn thấy vẻ mặt không vui của Vũ, biết là anh sẽ giận lắm nhưng Miên chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì, dù anh nói thật hay nói dối cô điều không muốn nghe. Vũ quay ra dắt xe mà chẳng nói thêm điều gì, Miên bước lầm lũi phía sau anh, cảm thấy như mình vừa đẩy anh ra xa hơn vậy. Bỗng nhiên Vũ đứng lại chìa bàn tay về phía Miên, cô bước nhanh nắm lấy bàn tay ấm đó. Có đôi khi hạnh phúc rất đơn giản, anh đưa tay ra và cô nắm lấy nó, chỉ cần thế thôi!


Trong tình yêu sẽ luôn có một người yêu nhiều hơn để rồi đau, để rồi sợ hãi và lo lắng cho tương tai, tình yêu này có được vốn không dễ dàng nên Miên càng sợ sẽ có lúc đánh mất mọi thứ. Cứ mãi suy nghĩ về tương lai mà không hay biết rằng, khoảnh khắc bàn tay ấm áp của Vũ nắm lấy tay cô là thời khắc hạnh phúc nhất rồi. Yêu một phút hay yêu một đời, điều quan trọng là yêu thật lòng. Ôm anh thật chặt, Miên thì thầm vào tai anh:


-    Anh này! Đừng làm gì để em buồn nhé! Những khi em im lặng là em đang tủi thân lắm đấy!


Thật ra trên thế gian này chẳng có ai là của riêng ai, cũng chẳng có thứ hạnh phúc nào là mãi mãi, ở mỗi thời điểm hạnh phúc sẽ đến theo một cách riêng. Hiện tại có thể ngồi cạnh Vũ, nhìn thấy anh cười thật tươi cùng những người bạn thân trong ngày sinh nhật cũng là một hạnh phúc rất bình dị. Vũ nắm lấy bàn tay Miên đặt trên bàn, nói với giọng điệu đầy tự hào:


-    Anh biết hôm nay anh rất đẹp trai, nhưng em có thể thu ánh mắt ngưỡng mộ đó lại được không? Lát về nhà cho em ngắm thoải mái, ở đây ngại lắm!


Miên hết nhìn Vũ rồi lại nhìn bàn tay mình trong tay anh, tự dặn lòng đừng suy nghĩ quá xa xăm, hạnh phúc trước mặt phải nắm lấy.


-    Anh cũng biết ngại cơ đấy!


Miên định trêu anh thì nhìn thấy Ly từ đâu bước đến đưa món quà trên tay về phía Vũ:


-    Chúc anh sinh nhật vui vẻ! Em định sẽ mang đến nhà, nhưng tình cờ gặp ở đây nên gửi anh luôn.
Ly đưa ánh mắt về phía Miên rồi lại nhìn Vũ:


-    Không sao chứ anh?


-    Không sao, cám ơn em! Hình như bạn em đang đợi đấy!


Mọi chuyện diễn ra khá nhanh nhưng Miên lại có cảm giác cô đã chứng kiến nó rất lâu. Ly rời đi mọi thứ quay trở lại như lúc ban đầu, mọi người vẫn vui vẻ cười nói như chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ riêng Miên cảm thấy hẫng đi một nhịp lớn, bước ra ngoài hít lấy chút gió…chút mưa làm tâm trạng dễ chịu hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng Miên vẫn hay nghĩ về việc vị trí của cô ở đâu trong trái tim Vũ.


Mải suy nghĩ, bỗng nhìn sang thấy Ly đã đứng ngay bên cạnh.


-    Có vẻ cô không được vui nhỉ ? Tại tôi sao?


 Miên không nói mà đi thẳng vào trong, khi ngang qua cô thấy Ly cười khẩy, giọng nói không lớn nhưng nghe rất chói tai:


-    Cô không đủ tự tin khi đối diện với tôi sao? Có muốn biết vị trí của tôi và cô ai quan trọng hơn với Vũ không?


Miên quay lại nhìn thẳng vào Ly:


-    Chị thật sự còn yêu Vũ? Hay tại chị nhìn thấy Vũ vẫn hạnh phúc trong khi cuộc sống của chị chẳng ra sao nên không chấp nhận được?


Mặt  Ly như đanh lại, ánh mắt hiện rõ sự tức giận nhưng rồi lại mỉm cười nói nhỏ vào tai Miên:
-    Tôi sẽ cho cô thấy vị trí của cô nằm ở đâu.


Miên vẫn chưa kịp hiểu Ly đang muốn gì thì đã nghe thấy tiếng Vũ vọng lại bên tai:


-    Em làm gì ở đây? Mọi người hỏi em kìa, vào thôi.


Miên quay người định cùng anh bước vào thì Ly nắm lấy tay Vũ:


-    Nói chuyện với em một chút được không? Em có chuyện muốn nói.


-    Để sau nhé! Giờ anh không có thời gian.


Vũ quay lưng định đi vào trong nhưng Ly không buông tay:


-    Không mất nhiều thời gian đâu, em cũng phải đi bây giờ. Xe em để bên đường, em đợi anh bên đó nhé!


Cuối cùng điều Ly muốn là kéo anh ra khỏi Miên bằng mọi cách hay muốn chứng tỏ cho Miên thấy lời nói của Ly vẫn rất có giá trị trong Vũ? Miên chẳng thể phân biệt, giờ đây trước mặt anh Ly dang tay, sau lưng anh cô níu kéo. Liệu anh sẽ ngoảnh lại hay tiến tới?


Vũ lay nhẹ vai Miên:


-    Em vào trong trước nhé! Anh đi một tí rồi quay lại liền.


 Có điều gì đó thôi thúc Miên giữ lấy tay Vũ:


-    Anh…đừng đi!


-    Một lát thôi, anh quay lại liền!


Miên không đi cũng chẳng nói gì, cô cứ đứng đó nhìn bóng Vũ xa dần. Bản thân biết rõ nắm tay anh không vững nhưng vẫn cố, cô cảm thấy bất lực. Những lúc như bây giờ thật sự chỉ muốn biến mất, để không phải nhìn thấy mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình. Nhưng cuối cùng cô chỉ có thể im lặng đứng đó, cuối đầu để mặc những giọt nước mặt lặng lẽ rơi.


Vũ bước sang đường, nhưng chỉ mới đi được một nửa anh lại ngoái đầu nhìn về phía Miên. Những ngày qua nhìn thấy hết tất cả sự bất ổn của Miên, nhưng lại chẳng biết phải làm gì để cô yên tâm. Lúc này đây Vũ chỉ muốn nói cho Ly hiểu rằng mọi chuyện đã kết thúc, Vũ muốn dùng hành động để cho Miên thấy và có niềm tin nơi anh.  Nhưng khi nhìn thấy đôi vai gầy của Miên run lên thổn thức, nhìn thấy cô cúi đầu tự lau đi những giọt nước mắt Vũ chẳng thể bước tiếp. Anh chỉ muốn quay lại ôm chặt lấy Miên để cô vùi đầu vào vai anh mà khóc, giúp cô lau đi những giọt nước mắt, Vũ quay lại bước về phía Miên.


Có tiếng còi xe…Miên đưa mắt nhìn lên thì thấy Vũ đứng yên ở đó, phía trước anh một chiếc ô tô đang lao tới. Miên lấy hết sức hét lớn nhưng Vũ vẫn đứng trân trân như bị thôi miên.


Rầmmmmmmm……


Tiếng va đụng, tiếng phanh xe thật chói tai. Vũ bị đẩy mạnh sang bên kia đường. Một người đang nằm bất động giữa dòng đường, máu đỏ tươi thấm đẫm chiếc váy trắng. Vũ bàng hoàng lao đến ghì chặt lấy cô:


-    Miên…Miên…


Anh khóc, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh khóc. Miên đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt anh, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má.


-    Miên…Anh yêu em! Em đừng khóc, điều đó làm anh đau.


-    Em…em chỉ hạnh phúc khi được bên anh…


Có những câu nói mãi mãi sẽ khắc sâu trong trái tim mỗi người…


•    Gửi từ Hồ Thị Ngọc Hạnh



 

.
.
.
.
.
.